Thông tin nhanh
- Năm sinh
- 1950
Tiểu sử
Phạm Phú Hải (sinh 1950 - mất 6 tháng 5 năm 2009) tên thật Phạm Phú Hải, là một nhà thơ Việt Nam. Ông sở hữu giọng thơ "kỳ dị", cộng với bệnh tâm thần, và gương mặt "hao hao giống" Trung Niên Thi Sĩ nên được coi là "Bùi Giáng thứ hai" của Đà Nẵng. Ông chưa từng đi tu, nhưng do thơ có phong vị thiền, lại chỉ chuyên chú làm thơ, nên còn được gọi là "Thiền sư thi sĩ".
Tiểu sử Sinh năm 1950 tại Tam Thanh, Tam Kỳ, Quảng Nam. Quê ở phường Điện Ngọc, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là phường Điện Bàn Đông, thành phố Đà Nẵng). Làm thơ từ năm 16 tuổi. Bị bệnh tâm thần phân liệt thời gian kéo dài nhất từ năm 1989 đến khoảng năm 2002 , từ đó sống với mẹ già tại Đà Nẵng. 1 giờ 45 phút sáng ngày 06 tháng 05 năm 2009, ông qua đời tại nhà riêng sau cơn tai biến. Ông được mai táng tại nghĩa trang xã Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam.
Sự nghiệp Phạm Phú Hải chưa cho in tập thơ nào, dù đã sáng tác hơn 1000 bài thơ ở đa thể loại, tính ra khoảng 16.000 câu. Đời ông gặp nhiều chuyện không may, do đó các bản thảo không tự giữ được. Hồi thập niên 90, bạn bè ông gom góp lại tập thơ Gánh nước tưới sông sáng tác năm 1972, đặt lại tên Thâm lâm ngâm định xuất bản, nhưng cũng chưa in được. Năm 2008, bạn bè tiếp tục góp thơ ông thành tập Một hôm núi khóc để gửi dự "cuộc thi thơ Bách Việt", tập thơ sau đó đã được chọn vào vòng chung khảo (sau khi ông mất). Báo Thanh Niên nhận xét tập thơ này:
Năm 2009, sau khi Phạm Phú Hải mất, một chương trình tưởng niệm đã diễn ra tại Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh
Thi phẩm Tập thơ (đã xuất bản)
Một hôm núi khóc (NXB Hội Nhà Văn, năm 2009). Gánh nước tưới sông (NXB Đà Nẵng, năm 2010). Trích
Chẳng đến đâu chẳng từ đâu đến Con chim ngày cũ hót inh rừng Bên cầu đứng ngắm hai dòng nước Một chảy xuôi dòng một ngược nguồn... (A, AA, AAA, AAAA, AAAAA...) lão già cưỡi con ngựa già trắng phau lừng lững bay qua ngọn đồi ngọn đồi, người, ngựa, cùng trôi chao ơi ta thấy cuộc đời quá mau (Mây trắng) Ăn buổi sáng một vài cổ lỗ Uống buổi trưa phóng bố ít nhiều chi Rừng biển xanh lá sóng cứ rù rù Bò núi cỏ cứ u y ngây dại Cánh xếp lại chim cứ mặc tình qua lại Chân chưa cong tôi cứ mãi đi tôi... (La la lá)
Chú thích
Liên kết ngoài "Thiền sư - thi sĩ" Phạm Phú Hải ra đi - Bài tưởng niệm trên báo tienphong