Nhân Hiệu SốNhân Hiệu Số
Trang chủ / Người / Phan Cung Việt

Phan Cung Việt

Loại
Người

Tiểu sử

Phan Cung Việt (sinh ngày 25 tháng 2 năm 1945) là một nhà thơ, nhà văn và nhà báo người Việt Nam. Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1993 và từng làm việc tại Báo Tiền Phong từ năm 1967.

Tiểu sử Phan Cung Việt sinh tại Đức Thọ, Hà Tĩnh. Ông tốt nghiệp khoa Ngữ văn tại Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1967, thuộc khóa 1963-1967, cùng lớp với Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Huy Thông. Ông từng tham gia làm phóng viên chiến tranh tại Quảng Trị và miền Nam Việt Nam, gửi bài vở về tòa soạn qua các chuyến xe quân sự. Sau chiến tranh, ông làm việc tại Báo Tiền Phong, giữ chức Bí thư Đoàn Thanh niên cơ quan trong nhiều năm. Ông sống một mình tại Hà Nội sau khi nghỉ hưu.

Sự nghiệp Phan Cung Việt bắt đầu sự nghiệp báo chí tại Báo Tiền Phong từ năm 1967, làm phóng viên ban Văn nghệ. Ông tham gia đưa tin từ chiến trường, viết bài dưới điều kiện bom đạn tại Quảng Trị năm 1972 và vượt sông Bến Hải vào miền Nam năm 1977. Ông viết hàng trăm bài báo, bài thơ và truyện ngắn đăng trên các tờ báo liên quan đến tuổi trẻ. Ông cũng thử nghiệm thể loại thơ văn xuôi, kết hợp giữa thơ và văn xuôi, với các tác phẩm chân dung và về Hà Tĩnh. Ông được mô tả là có trách nhiệm với văn học, tập trung vào việc tìm tòi ý tứ và đổi mới hình thức. Một số nhận xét đánh giá thơ ông kết hợp trữ tình và triết lý, hướng tới các chủ đề quê hương, chia ly và lạc quan về tương lai. Ông từng nằm viện điều trị vết thương, từ đó lấy cảm hứng sáng tác.

Tác phẩm Phan Cung Việt đã xuất bản nhiều tập thơ và truyện ngắn. Các tác phẩm của ông thường đề cập đến vùng Nghệ-Tĩnh, biển đảo, mẹ, và cuộc sống con người.

Thơ Gió giữa hai người (1990) Trăng khuya Lượng thứ mùa đông Tiều phu thơ (2006) Trường ca Phan Cung Việt

Truyện ngắn Lên chùa (1993) Toà thánh (1994) Vàng thương mến Xe đạp Nhớ thương tu hú Sóng trước vỗ đau Sương khói đàn ông Bến heo may Vườn trăng Người đẹp xuống ga Thạch Gia Trang Truyện chọn lọc Biển trinh nguyên (tuyển truyện ngắn) Mẹ tôi và trần gian (truyện vừa) Mẹ. Em và… Lệ biển (2011, gồm 18 truyện về biển đảo) Thương nhớ heo may Em lên xe hoa Quẫy lên mà sống Chiếc điện thoại di động của nhà chùa (2016)

Tham khảo

Phan Cung Việt — Nhân Hiệu Số