Nhân Hiệu SốNhân Hiệu Số
Trang chủ / Người / Tăng Minh Phụng

Tăng Minh Phụng

Loại
Người

Thông tin nhanh

Năm sinh
1957

Tiểu sử

Tăng Minh Phụng (1957 – 2003), là một doanh nhân người Việt gốc Hoa. Ông nguyên là Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Giám đốc Công ty TNHH Minh Phụng và là Phó Giám đốc Công ty TNHH EPCO. Ông được biết đến nhiều nhất vì vụ án Vụ án EPCO - Minh Phụng với các cáo buộc về các tội lừa đảo, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa, cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng. Ông bị tuyên án tử hình và thi hành án bằng hình thức xử bắn vào năm 2003.

Tiểu sử Ông là con thứ 7 trong gia đình gốc Triều Châu nên thường được gọi là Bảy Phụng. Ông xuất thân vốn là một người chở hàng tự sản xuất đi bỏ mối ở Quận 11, TP HCM. Cũng chính từ những chuyến giao hàng này, ông đã gặp được một người nữ cảnh sát giao thông đã thường xuyên thổi phạt ông và đã trở thành vợ ông sau này. Vợ ông sau này cũng chia sẻ về con người của ông: "Niềm vui duy nhất của ông là con cái và đam mê lớn nhất là công việc. Không rượu chè, cờ bạc, trai gái.". Cũng về con người của Tăng Minh Phụng, Liên Khui Thìn, một đối tác của ông sau đó, cũng chia sẻ: " Một người có khuôn mặt phúc hậu, dễ mến, nói năng nhẹ nhàng và ăn mặc hết sức giản dị. Tăng Minh Phụng là người có tài kinh doanh, điều đó không thể phủ nhận được. Nhưng Tăng Minh Phụng là người có tham vọng quá lớn." Sau một thời gian nhờ siêng năng, làm ăn phát đạt và được bạn bè giúp đỡ, ông đã thành lập được các tổ hợp may nhỏ lẻ, rồi nhanh chóng phát triển thành chuỗi phân xưởng lớn nhất thành phố trong những năm đầu thập niên 80. Chỉ một thời gian sau, vào nhưng năm 1993-1996, qua các phương tiện thông tin đại chúng, người ta có thể thấy Công ty Minh Phụng nổi lên như là một "tập đoàn" kinh tế năng động và rất thế lực. Với chức năng chủ yếu là sản xuất, gia công hàng may mặc, giày dép xuất khẩu, giai đoạn đầu Công ty Minh Phụng có những bước phát triển rất ổn định, doanh số có năm lên tới nhiều triệu USD. Tính đến trước khi xảy ra vụ án, Tăng Minh Phụng có tới 15 phân xưởng sản xuất gồm: - 10 phân xưởng may mặc. - 1 phân xưởng chuyên ngành nhựa, một phân xưởng dệt gòn. - 1 phân xưởng bao bì PP. - 1 phân xưởng thiết kế mỹ thuật cho hàng hoá ngành may và 1 phân xưởng thiết kế vi tính. Quy mô sản xuất thời điểm cao nhất có trên 9.000 lao động. Vào thời gian này, Công ty Minh Phụng đã khẳng định được uy tín trên thị trường trong và cả ngoài nước, điều mà ở thời điểm những năm đầu chuyển sang kinh tế thị trường, khó có thể tưởng tượng có ở một doanh nghiệp tư nhân. Khi đang thành công lớn với những đơn hàng may gia công nhưng Công ty Minh Phụng đã chuyển sang đầu tư rất lớn vào bất động sản - một lĩnh vực còn mới vào thời điểm đó và được đánh giá là "rất phiêu lưu" khi chưa doanh nghiệp nào có kinh nghiệm. Công ty Minh Phụng nhảy vào kinh doanh bất động sản khoảng từ 1992 trở đi, cho dù khi đó, hoạt động kinh doanh địa ốc của công ty ông bị coi là hoàn toàn bất hợp pháp, vì doanh nghiệp không có chức năng kinh doanh bất động sản. Tính về mức độ tăng trưởng, khó có doanh nghiệp nào có thể so sánh được với Minh Phụng. Đến đầu năm 1997, ngoài các nhà xưởng sản xuất về ngành may mặc, giày dép, các dây chuyển sản xuất hoàn chỉnh có tới hàng ngàn bộ máy may, tổng danh mục bất động sản của Tăng Minh Phụng có tới 169 biệt thự, nhà ở, văn phòng các loại; hệ thống nhà xưởng tập trung, kho tàng tại các khu công nghiệp có 78 đơn vị với diện tích trên 1,2 triệu m2; đất chuyên dùng có trên 2,6 triệu m2 và các tài sản trên phân bố khắp địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, Bình Dương, Lâm Đồng. Vào lúc đó, Tăng Minh Phụng đã được xem là một nhà đầu tư lớn trong lĩnh vực địa ốc. Thế nhưng, số tài sản khổng lồ này có được không phải nhờ sự thành công của chiến lược kinh doanh hay tiềm lực tự thân của doanh nghiệp này mà hoàn toàn từ vốn vay ngân hàng. Thực chất, toàn bộ khối tài sản đồ sộ đứng tên Tăng Minh Phụng ngay khi ra đời thì toàn bộ giấy chứng nhận quyền sử dụng, quyền sở hữu, đều lập tức được giao cho các ngân hàng cho vay vốn để Tăng Minh Phụng tạo dựng tài sản. Do sự tăng trưởng quá nóng, đến giai đoạn 1993-1996, doanh nghiệp của Tăng Minh Phụng đã lâm vào tình thế nguy hiểm. Ông đã vô cùng khó khăn khi phải duy trì, phát triển khối tài sản khổng lồ trên. Trong khi vốn đầu tư cho kinh doanh địa ốc thì càng nhiều, nợ vay ngân hàng thì ngày càng lớn, khả năng sinh lời từ tài sản không thể có được trong thời gian ngắn. Khi không còn cách nào khác, Tăng Minh Phụng phải lừa các ngân hàng để có vốn tiếp tục đầu tư vào đất đai. Theo quy định của Ngân hàng Nhà nước vào thời điểm đó, một doanh nghiệp chỉ được vay vốn không quá 10% vốn tự có, để có thể được vay vốn. Để đối phó với quy định trên, Tăng Minh Phụng đã thành lập hàng loạt công ty con, câu kết với các quan chức ngân hàng sử dụng trên 40 pháp nhân để vay vốn. Tính đến khi xảy ra vụ án, Minh Phụng đã thực hiện trên 600 hợp đồng tín dụng với 7 ngân hàng, với tổng dư nợ hàng ngàn tỷ đồng và hàng chục triệu USD.

Vụ án EPCO - Minh Phụng

Tăng Minh Phụng — Nhân Hiệu Số